Chiều Đồng Quê
Chiều là chiều ơi,
Nắng chiều dần buông khắp nơi.
Từng bầy chim tung cánh bay về nơi cuối trời.
Một đàn mục đồng ngồi vắt vẻo trên mình trâu,
Ngân tiếng tiêu sầu hoà nhịp theo câu hát đưa duyên.
Đồng ruộng mênh mông, nắng mưa cùng nhau góp công.
Một dòng sông nước xuôi ngược hai mái chèo.
Tình mình tuy nghèo mà mơ ước tát cạn biển đông.
Thương mến thêm mặn nồng chờ ngày mai cây lúa đơm bông.


ĐK:

Hai đứa mình yêu nhau,
Xây đắp mộng mai sau.
Bên mái nhà tranh,
Một hàng dừa cao soi bóng bờ ao.
Đây nắng đẹp quê ta, đây mối tình nở hoa.
Vang tiếng cười gần xa,
Lòng người phơi phới sống vui chan hoà.
Đăng bởi administrator, 5 năm trước
Cùng tác giả Đăng Khánh
Cánh Hoa Xưa
Chiều tàn về trong hoang vắng đưa những xót xa…
Đăng bởi administrator, 5 năm trước
Chiều Không Có Em
Những chiều không có em Những chiều sao vắng em…
Đăng bởi administrator, 5 năm trước
Cung Đàn Xưa
Buồn đến khi trong lòng xa vắng rồi chiều xuống…
Đăng bởi administrator, 5 năm trước
Dù Nghìn Năm Qua Đi
Tôi đưa em đến Capri Biển màu xanh rất xuân…
Đăng bởi administrator, 5 năm trước
Em Ngủ Trong Một Mùa Đông
Em ngủ trong một mùa đông Cánh đồng tôi nước…
Đăng bởi administrator, 5 năm trước
Cùng người đăng administrator