Bình nguyên xa vắng

 Tác giả : Trần Tiến

 Người đăng : administrator, 9 năm trước

Gió núi hoang vu về, nước suối mênh mang tràn, hoa Quỳ trong nắng vàng
Lãng đãng sương giăng hồn, mái tóc hương đêm buồn. Quê nhà tôi thương nhớ.
Thấp thoáng trong sương mờ, váy cuồn hoa văn đỏ, em về bên núi chờ
Nhớ ánh trăng bên thềm, chếnh choáng men say tình. Quê nhà thương nhớ ơi.

Bình nguyên thiết tha, đời ta quen với rừng hoang.
Nửa đêm phố xa, chợt nhớ ánh trăng quê nhà
Bình nguyên thiết tha, đời ta quen mái nhà xưa
Bàn chân đã đi mà sao trái tim quay về

Nắng chiếu ngang lưng đồi, lác đác chim bay về, rơm vàng vương khói chiều
Nhấp chút phiêu diêu buồn, ngắm cánh lan bên vườn. Quê nhà tôi thương nhớ
Nhớ bước chân trong rừng, vắt lá cơn mưa nguồn, bao người không trở về
Nhớ tóc phai sương mờ, nước mắt chan nụ cười. Quê nhà thương nhớ ơi.

Cùng tác giả Trần Tiến